**Chap 6** – DÌ TÔI LÀ MỘT TEEN GIRL

Lúc đó thực sự mình không thể tin vào những gì mà hai mắt vừa trông thấy được nữa. Trời đất quỷ thần thiên địa ơi sao Dì Linh lại ngồi xổm trên phần thành của cái bồn cầu được thiết kế theo dạng bệt như thế được nhỉ, mà hình như lúc đó “ả” đang tè thì phải.
Thấy mình Dì Linh chỉ kịp tròn mắt rồi sau đó đỏ lừ cả mặt trong khi miệng thì liên tiếp ú ớ ra những từ ngữ không thực sự rõ ràng, vì mọi sự diễn ra thật quá bất ngờ nên Dì Linh chỉ kịp cúi mặt xuống rồi lóng ngóng dùng hai tay che những chỗ cần che bên dưới lại, nhưng vì đang trong trạng thái làm chuyện “tiểu tiết” cho nên mọi thể loại nước cứ được dịp vung vẩy ra đầy tay thần tiên tỉ tỉ và ra cả xung quanh sàn phòng tắm. Trông Dì Linh lúc đó thương lắm, vừa cố gắng dùng tay che đậy khu vực nhạy cảm lại vừa muốn nhanh chóng kéo váy xuống hỗ trợ che hai mông nhưng trớ trêu thay vì váy mà Dì Linh đang mặc là váy công sở có đường xẻ nằm lưng chừng đùi rất ngắn và lúc đó “thị” lại còn đang ngồi xổm nên nói chung mèo ướt thì vẫn hoàn mèo ướt mà thôi. Nhưng rồi thì cuối cùng sau một hồi chật vật, Dì Linh đã đi tới quyết định thả luôn cả hai chân mà ngồi bệt xuống thành bồn câu theo đúng y như cách mà nhà sản xuất quy định mặc kệ cho dòng nước từ cơ thể lúc đó tung tóe và rơi rớt vung vãi ra đến thảm thương.
Về phía mình lúc đó thì gần như đứng chết trân tại chỗ khi thấy hình ảnh đầy nhạy cảm ấy lần đầu tiên trong đời, chưa kể mặc dù cũng có bắt chước cúi mặt xuống tỏ ra ngại ngùng nhưng kì thực hai tai mình vẫn nghe rõ mồn một từng tiếng rổn rảng của những tia nước từ đâu đó bên trên đang rả rích xuống bệ xí và cả ra đầy sàn. Thú thật lúc đó mình cũng choáng lắm rồi thì giữ kẽ muốn chạy ra ngoài ngay nhưng không được vì ngay từ đầu các bạn chắc cũng biết ý định của mình khi chạy từ sân bay về nhà để bay vào đây làm gì rồi đúng không, sự thôi thúc mãnh liệt đó lại càng tăng cao hơn khi đầu óc rối bời và cơ thể gần như thả lỏng, sự chịu đựng của mình bị đẩy ùa lên tới đỉnh điểm khi cơn đau ban nãy lại bất chợt hiện về. Nhanh chóng ôm bụng, mình bước vội lại cái bồn cầu ngay bên cạnh Dì Linh rồi thản nhiên tuột hẳn quần xuống lưng chừng hai gối để mặt cho những điều cần được che đậy phơi bày hẳn ra bên ngoài rồi thì.
…Tẹt tẹt tẹtttttttttttttttttttt…

Mặc dù cảm giác rất là phê và “nhẹ bụng”nhưng đầu óc mình thì chợt trống rỗng…Mình thật sự không biết phải làm gì và nói gì vào lúc ấy cả…

Mình khẽ quay sang Dì thì thấy Dì đang cúi mặt và vẫn cố lấy hai tay kéo cái váy xuống nhưng như đã nói ở trên là váy cứng và đang trong trạng thái ngồi nên kéo theo chiều nào cũng rất khó khăn và gượng gạo…

Một lúc sau Dì như biết mọi hành động chữa cháy lúc này chỉ là vô ích nên đã quay mặt về hướng bồn tắm và âm thầm chờ đợi điều gì đó nhanh chóng qua đi…

Vì Dì quay đi nên mình có dịp liếc sơ qua và hình dung lại những hình ảnh đã diễn ra lúc mình mới vào cũng như đang xảy ra và lồ lộ đập vào mắt liên hồi…Một chùm lông đen thưa mảnh…cái bím nhỏ hồng hồng hơi ươn ướt nước thì phải vì lúc mình vào thì Dì đã giật bắn mình và cố kìm… Thật ra, lúc đó thì mình không dâm tặc và nghĩ ngợi sâu xa như vầy đâu, nhưng khi bình tĩnh mà nhớ thì mọi chuyện là như thế nhé.

Rồi chợt bừng tỉnh và thoát khỏi những suy nghĩ vấn vương, mình nhanh chóng làm vệ sinh…khẽ đứng dậy kéo quần và đi ra ngoài khóa cửa lại lên phòng lấy đồ để lát mới tắm.

Hic…hic, ngồi trên phòng mà bao nhiêu suy nghĩ của đứa con trai đang tuổi ăn tuổi lớn và tràn trề nhịp xuân phơi phới nhảy loạn xạ trong đầu mình.
Lát sau khi vẫn đang mải theo đuổi những suy nghĩ có phần lạc lối và mông lung thì mình chợt nghe thấy tiếng mở cửa phòng WC tầng hai…Mình nghe thấy tiếng chân Dì bước ra khỏi nới đó và nhanh chóng tiến về hướng phòng khóa cửa tạo thành tiếng “cạch”…

Tuy biết Dì đã ra ngoài và về phòng…nhưng mình thật sự vẫn còn run lắm…bấn loạn…

Mình mở máy tính lên đá vài trận FFOL2 rồi sau đó khi chấm được là mọi chuyện đã yên…mình mới bắt đầu tiến xuống tầng hai để vào phòng tắm.

Mình đóng cửa thật chặt, xả nước vào bồn và sau đó leo vào để ngâm mình…con chym lúc đó cứ như dựng đứng và cứng ngắt, cảm giác cứ bồi hồi và…. Mình không phủ nhận là mình từng xem phim heo, tuy nhiên rất ít và lần đầu xem cũng cách đây khá lâu…hình như là năm lớp 8 thì phải…Từ đấy tới nay mình sống rất lành mạnh và không xem nữa…

Nghĩ buâng quơ đến chán chường, mình xả nước lại rồi lát sau lên phòng ngủ…

Khi đang phê phê thì mình nghe tiếng Dì mở cửa phòng:
– Xuống…xuống ăn cơm trưa đi con_Tiếng dì nhỏ nhẹ và khá rụt rè.
– Con no rồi_Mình ngái ngủ trả lời.
– Hả???_ Dì nói như thét làm mình khá ngạc nhiên…rồi sau đó Dì chạy thằng xuống tầng dưới.
Lúc đó thì mình không hiểu lắm tại sao Dì lại như vậy, nhưng bây giờ khi ngồi đây dường như mình đã hiểu lúc đó Dì đang nghĩ gì.

Ngủ một giấc dài tới khoảng 4h rưỡi hơn…mình thức dậy mà cơ thể thấy rất khó chịu và cảm giác cứ rừng rực, khùng điên luôn á, rối bời value…mà hình như trong đầu mình cứ hiện lên ngày một nhiều các hình ảnh mà lúc trưa mình thấy được…về cái mà ai ai cũng biết là cái gì á (You know Who- version You know What)

Và rồi mình bắt đầu tò mò…bật máy lên và vào google seach cái gì thì các thím cũng dần dần mường tượng ra được nhỉ.
Hic…bần tăng thật tội lỗi…

Mình nhớ thì hình như là bộ phim của một em Mĩ thì phải…Mình cũng xem cách kéo link các thứ chứ xem online thì mờ lắm…Phim đó khoảng 1G3…éo nhớ rõ lắm…

Ngồi chống cằm chờ down mà bụng mình sôi kinh khủng cơ bản vì trưa giờ chưa có gì vào bụng cả…Mình đứng lên và đi xuống nhà kiếm gì đó ăn…

Khi vừa xuống tới nơi thì đã nghe thấy tiếng Dì đang băm băm một cái gì đó…

Mình tiến hẳn lại gần bàn ăn thì hình như Dì bắt gặp tiếng bước chân của mình hay sao ý mà cứ băm vào cái thớt ầm ầm và nhặn xị cứ như đúng rồi ấy…

Mình hết hồn…tái cả mặt…Miệng mở hé sợ sệt…

Đoạn Dì ngừng băm và từ từ quay lại thì mình thấy mặt Dì đỏ đừng hỏi, phải nói là đỏ như gất…Dì tiến từ từ từng bước lại gần tủ lạnh, mở ra nhìn vào và nói:
-Ăn ram(nem rán) đỡ đi, Dì đang nấu._Nói mà cứ nhìn vào bên trong chứ không liếc nhìn mình gì cả.
Được một lát thì Dì lấy cái dĩa đầy ram ra đang chuẩn bị đặt lên bàn thì mình nói khẽ:
-Hồi trưa, con bị đau bụng nên hấp tấp….._Mình thỏ thẻ…

Khi câu nói của mình vẫn chưa tròn vành rõ chữ thì bất chợt như Dì lỡ đánh rơi cái đĩa vậy xuống bàn vậy…mình chỉ kịp nghe một tiếng “Tum” và nhìn thấy cái đĩa xoay nửa vòng nghiến chặt âm thanh vào nền kiếng…mặt Dì lộ vẻ hoảng hốt rõ rệt.

Dì gật đầu bối rối rồi đoạn đi lại chỗ bếp khuấy khuấy, nấu nấu gì đấy…

Lát sau bữa cơm tối diễn ra trong im lặng…im ắng và lộ vẻ đáng sợ….

Như thường lệ ăn xong là mình bước lên phòng ngay.

Nằm xuống suy nghĩ và ngủ tiếp (thường mình ngủ rất nhiều nhé, không biết tại sao luôn).

Khoảng 2h sáng thì mình như bị đánh thức dậy bởi một điều gì đó và chợt ngước mắt nhìn lên thì…Ôi trời ơi…

Leave a Reply