bia-ducnuoc-1

**Chap 1** – ĐỤC NƯỚC

Nhớ lại thì đó hình như là một buổi trưa đầu mùa hạn của những ngày đông tháng 12 năm 2009, sở dĩ có thể nhớ kĩ đến vậy là vì cách đó vài hôm mẹ tôi còn làm mâm cơm xem như là giỗ cho cha, đồng thời cũng là mừng luôn ngày tôi được sinh ra chỉ sau hai hôm ngày cha mất 40 năm về trước. Thực sự đó là một cuộc hẹn vào cái giờ trái khuấy, vì chẳng kẻ ngốc nào lại nghĩ đến việc gặp gỡ nhau dưới cái tiết trời nắng nóng như đổ lửa đầu người vầy cả. Cơ mà ngẫm lại thì đó đích thị là khung giờ phù hợp cho những bí mật, cho những cuộc gặp mặt không muốn ai biết vì vô hình chung nó đã né được phần lớn những thói quen đi đứng, sinh hoạt của con người ở nơi tôi sinh ra. Bởi đó là thời điểm mà từng nóc nhà trong cái xóm nghèo này đã cơm nước xong xuôi, cũng là giờ mà đại đa số dân cư thưa thớt nơi đây đều chỉ muốn nghỉ ngơi hơn là làm lụng. Nghe vậy sẽ thấy có mùi của sự bê tha lười nhát cơ mà không đâu, dân chúng trong cái xóm nhỏ của tôi chăm lắm nhưng vẫn nghèo lắm. Nghèo một cách luẩn quẩn, nghèo di truyền với đúng nghĩa đen là vừa sinh ra đã nghèo. Sở dĩ bản thân họ không thể vác cuốc, xách cào lên nương lên rẫy mà làm là vì chẳng thể trả nổi tiền để thuê người về cào nương làm bờ cho cây cà phê, lọc cành sâu cho cây điều cùng với họ dưới cái nóng như muốn nướng chín thịt người của những tháng hạn cuối năm tầm này.
Trải từng bước chân vội vã trên lối mòn phía sau nhà, bộ đồ lấm bẩn sặc mùi đất đỏ mồ hôi quen thuộc mỗi năm chỉ giặt một lần mà mọi ngày tôi vẫn thường mặc lên rẫy để làm cỏ, đào mương thì hôm nay chẳng hiểu sao lại hóa hôi hám và làm tôi khó chịu đến mức chỉ trong 40 phút đồng hồ kể từ nhà lên nương mà tôi đã không ít lần muốn về thay. Vẫn biết phải giả gà giả vịt thì mẹ tôi mới không lấy làm lạ, bà tuy 70 nhưng vẫn còn tinh lắm và chỉ cần thấy tôi hành xử lạ là bà lại hạch sách ngay nhưng phải hiểu cho là dù đang coi nhẹ, hay xem trọng cuộc hẹn này thì có lẽ bản thân tôi cũng đã hoàn toàn ý thức được những gì có thể sẽ xảy ra trên chính cái rẫy riêng biệt của gia đình tôi. Không phải vì đối phương là ai, mà là bởi chúng tôi có thể sẽ làm những gì.
Cái tên Kinh của tôi là do chính ba tôi đặt ngày ông còn sống, với sự ủng hộ của mẹ như thể muốn khẳng định với những người dân cùng khổ sống trong và quanh quẩn nơi cái xóm nghèo này rằng cả hai ông bà đều là người Kinh chính hiệu và tôi sinh ra cũng mang trong mình một dòng máu Kinh thuần chủng. Nghĩ lại thấy buồn cười vì cả hai bà chị của tôi đều là con ruột của ba mẹ, nhưng tên thì lại chẳng phải mang bất cứ một ý nghĩa to lớn nào nhưng đến lượt tôi thì lại bị gán cho cái mác của sự sưng sỉa, phân biệt và chút nào đó còn là khinh khi tới phần đông dân chúng trong cái xóm nhỏ vùng biên giới Tây Bắc nghèo rớt mồng tơi này của tỉnh Bình Phước. Xóm đã nghèo mà cả cái huyện này cũng nghèo nốt. Nhắc đến Lộc sẽ dễ dàng hiểu ngay là phúc lộc mang hàm nghĩa của sự tận biếu, Ninh là trị an ổn định vậy nhưng huyện Lộc Ninh của tôi tuy có cái tên rõ là đẹp mà đời sống thì lại hẩm hiu bần cùng đến mức dân chúng chẳng biết bao giờ mới ngóc đầu lên được nên toàn phải tha hương cầu thực thì mới mong đổi vận đổi đời. Nhớ lại cái thời 2003, tuổi 34 tôi mang trong đầu đầy những hăm hở và trông mong khi cùng cả xóm hay tin Nhà Nước đã ký quyết định sẽ tách bớt 5 xã phía Đông Bắc của huyện để tiện cho việc quản lý, đồng thời cải thiện đời sống nhân dân cơ mà theo thời gian thì đâu lại hoàn đó. Bù Đốp được ra đời nhưng Lộc Ninh thì không hề được đổi vận như vẫn tưởng, xóm tôi suy cho cùng vẫn chỉ là một xóm nghèo vùng biên giới trong cái huyện nghèo Lộc Ninh nay là phần còn lại của huyện Lộc Ninh cũ.
Vì đã luôn nghèo cho đúng với cái tinh thần “chó ăn đá gà ăn sỏi”, đất đai lại còn là bản sao thiếu hoàn chỉnh của thứ đất rừng bazan khô cằn phiên bản nghèo dinh dưỡng. Thêm cả cái khí hậu đặc biệt nắng nóng với mùa khô kéo dài tận 6 tháng trước khi mùa mưa lại đến vào đầu tháng 5 cho nên da dẻ con người trong cái xóm này ai nấy trông cũng đen nhẻm. Người Khơ Me và Xtiêng da vốn ngâm đen, Kinh rồi Nùng và cả Tày cứ còng lưng phơi thân trên nương trên rẫy thì da dẻ cũng đều đen nốt và đen đến mức chẳng thể phân biệt được rõ nguồn căn sắc tộc mà lắm khi có lẽ cũng bởi vậy nên ba mẹ mới muốn đặt tên tôi là Kinh, chắc là để phân biệt với phần lớn những con người có làn da sẫm màu khác giống hệt như gia đình tôi trong cái xóm nghèo này. Cơ mà cũng xin khẳng định một điều là huyện nghèo, xóm cũng nghèo nhưng gia đình tôi thì lại không quá nghèo vì đơn giản là mẹ tôi chỉ không muốn giàu hơn mà thôi. Hiểu nôm na là từ ngày ba tôi mất, một mình mẹ đã tự tay chăm chút nương rẫy để lo cho 3 chị em chúng tôi no đủ. Lớn lên hai chị tôi đi lấy chồng xa một dưới miền Tây, một tận ngoài Bắc và rằng vì ngày nhỏ toàn phải phụ mẹ công việc nương rẫy rồi lớn lên học hành không đến nơi đến chốn cho nên hai chị đều biết thân biết phận chỉ muốn lấy chồng là dân lao động thuần nông. Vậy mà cũng may hai ông anh rể của tôi lại là dân lao động chịu thương chịu khó, thế nên cứ cách tháng là lại thấy hai bả gửi về cho mẹ ít triệu xem như là phụ giúp cho cái tình cảnh kham khổ của gia đình bao năm trong cái nơi nghèo nàn tối tăm này. Tất nhiên bấy nhiêu đó sẽ chẳng đáng gì so với những ai đang đọc được dòng truyện kí này, vậy nhưng vào cái tầm những năm 2000 khi mà vàng chỉ hơn 500 nghìn một chỉ thì đó thực sự là một số tiền không hề nhỏ, nhất là với đời sống cơ cực thì đó còn là một khoảng tiền khổng lồ thế mà mọi người có biết mẹ tôi đã làm những gì với số tiền đó không. Thay vì sẽ chuyển nhà lên thị xã thì bà lại sử dụng lợi thế tài chính đang có để mua cho tôi một cái xe tải nhỏ, mua một cái máy bơm nước siêu xịn cho gia đình và dùng phần lớn số tiền còn lại để mua thêm đất, thêm vàng để cất giữ nhằm bám trụ và trở thành một người phụ nữ có tài sản ở cái mảnh đất khỉ ho cò gáy này. Tôi hiểu đó là tiền của mẹ và bà là người duy nhất có quyền quyết định thế nhưng thực sự đã từng có khoảng thời gian dài tôi luôn sống trong sự hậm hực và khó chịu, nhớ lại thì hình như từ lúc 18 cho đến cái tuổi 30 tôi luôn trách mẹ tại sao lại không chịu cùng tôi dọn khỏi cái chốn nóng nực khô cằn này. Câu trả lời “tao không sống được ở chỗ khác” đã rong ruổi suốt từ ngày đó khi mà chúng bạn đều đã bỏ xứ tìm kế mưu sinh và tôi cũng đã từng hệt như vậy thế nhưng đến tuổi 32, sau gần 10 năm lăn lộn bên ngoài thì tôi lại phải lần nữa trở về với cái xóm nghèo khổ sở này để sống cùng mẹ già theo cái cách chẳng lấy gì để làm vinh dự. Trên danh nghĩa là thương mẹ neo đơn, nhưng đó chỉ là cách để tôi rót mật vào tai hai bà chị ruột và những người dân vốn cả tin trong xóm chứ lí do thực sự đằng sau là do bên ngoài khó sống quá. Mọi người phải hiểu tôi xuất thân dân quê nên là một đứa thuộc dạng chịu thương chịu khó so với đám bạn trạc tuổi, tôi chăm làm và hiền lành nhưng lại quá thiếu hiểu biết nên chẳng thể khôn lanh bằng cái đám xã hội giả dối ngoài kia. Bằng chứng là vào đầu những năm 90 cùng với số tiền mẹ cho, tôi lao động chân tay trong khoảng thời gian đầu sau khi ra riêng và rồi tích góp được một số tiền đáng kể để cùng chúng bạn lên thị xã làm ăn kinh doanh nhưng cứ làm tới đâu là lại bị đổ bể, bị lừa tới đó và rồi chẳng hiểu từ đâu lại vướng vào một đống nợ chỉ sau vài năm ngắn ngủi. Với sự tự trọng cao của một anh chàng dân quê thì tôi chưa từng báo nhà lấy một lần nào mà chỉ cần cù bươn trải để kiếm tiền trả nợ, xong vẫn cố gượng thêm một thời gian nữa nhưng lại chẳng thể mang lại một kết quả nào khá khẩm hơn cho bản thân nên cuối cùng tôi lại đành phải về chui rúc dưới váy mẹ nơi cái xóm nghèo tồi tàn này.
Vừa được nghe kể, vừa được chứng kiến và lại còn đã từng trải qua nên tôi gần như là một nhân chứng sống cho cái vòng đời luẩn quẩn của những con người nơi đây. Đàn ông chúng tôi sinh ra và lớn lên trong cái xóm nghèo này thường rất ít được biết mặt chữ vì trường xa, thế nên đa số đều sẽ chọn cách rời quê từ thuở thiếu thời để cố tìm cách đổi đời bằng những công việc tay chân. Có được cuộc sống khá giả hay không thì chẳng ai biết, nhưng họ đều sẽ không quay lại nơi đây kể từ ngày khăn gói rời đi. Trường hợp tương tự cũng diễn ra với đàn bà con gái chốn này, theo một chu trình y hệt khi mà họ thường cũng đi khỏi xóm nghèo vào tuổi 15. Chẳng ai biết những cô gái ấy đã vất vả ra sao, họ đã gặp những ai và có một đám cưới vào lúc nào nhưng đa số lần về xóm gần nhất sẽ là để chứng thực một loại giấy tờ cần thiết nào đó cho con cái. Và rồi sau đó họ lại lặng lẽ biến mất như những kiếp người tha hương khác.
Nói vậy không phải là chưa từng có ai về lại cái xóm nghèo vùng biên giới xa xôi này để tiếp tục cuộc sống lâu dài một lần nữa. Những người đó về lại đây thường chỉ có hai lí do, một là già cả không nơi nương tựa và hai là đã cùng đường. Điển hình dễ thấy nhất thì chính là tôi đây, đã cùng đường và còn bí bách đến mức phải về bám víu vào bà mẹ già có tính cách hơi dị biệt so với đại chúng. Còn trường hợp tương tự nhưng lại gói gọn luôn cả hai lí do đặc thù kia chính là bà chị họ của tôi, một ví dụ dễ thấy cho đồng thời của sự luống tuổi và cùng đường. Bà ấy hơn tôi đúng một con giáp và là con người cô ruột của tôi, tức là một trong những người con của chị ruột ba tôi. Vậy nhưng chỉ vì cha của bà ấy là người Xtiêng, thế nên ít nhiều vẫn phải gánh chịu sự ghẻ lạnh từ gia đình tôi dạo bé. Vài chục năm về trước, bà ấy cũng như những cô gái khác đã quyết định rời cái xóm nghèo này vào thuở xuân thì 17. Bẵng đi một thời gian thì lại thấy quay về cùng với một ông chồng dân Nghệ tay dắt theo hai đứa con nhỏ, một trai một gái để chào hỏi mọi người rồi lại lặng lẽ biến mất. Cách đây 5 năm cũng vào một ngày đầu mùa hạn, bà ấy lại một lần nữa trở về nhưng lại cùng với một thằng bé ít tuổi và một ông lão ngồi xe lăn già nua không phải là người chồng cũ. Hàng xóm hiếu kì tới lui hỏi thăm mới biết là hai con ruột của bả đều đã có gia đình riêng, dạo trước chồng bà ấy lâm bệnh nặng và đã qua đời vào cuối năm 2000. Ông lão ngồi trên xe lăn sau hai lần tai biến kia là cha chồng, còn thằng nhóc lon ton chạy theo sau là một người cháu bên phía nhà chồng nhưng do ba mẹ của nó đều đã mất cho nên mới chẳng nỡ bỏ nó đơn côi. Thế nên là họ đã quyết định cùng nhau đèo bồng về lại chốn này, có rau ăn rau có củ ăn củ và cứ thỉnh thoảng nếu các con hiếu thuận gửi chút tiền phụng dưỡng thì sẽ để dành lo cho những chuyện mai sau.
Biết rằng nếu nói cái xóm nghèo này chỉ toàn chứa đựng và cưu mang những hoàn cảnh cùng khổ hèn kém thì cũng không sai, vậy nhưng chẳng phải là chưa từng có những ngọn nến trong đêm. Và nếu có thì đó có lẽ là em. Vốn không sinh ra từ cái xóm nghèo này nhưng bằng một lí do nào đó thì em đã xuất hiện ở nơi đây, đồng thời thổi bùng lên sức sống tưởng chừng như đã bị chôn vùi dưới lớp đất rừng bazan của cái chốn biên giới hẻo lánh nơi tôi sinh ra. Chẳng biết những người khác trong xóm đã nghĩ gì về em nhưng riêng tôi cùng với hai thằng bạn chí cốt người dân tộc đầu xóm thì em chẳng khác nào một cơn mưa trong lành giữa những ngày nắng hạn, là li nước mát giữa giờ trưa và cũng là chiếc máy cày mà hằng sáng tôi ước được cùng em vi vu từ nhà lên rẫy. Tôi đã từng sống rất lâu ngoài thị xã, từng được đến những chốn phồn hoa đô hội, từng được thấy các cô gái mặc đồ tươi mát hở cả vú lẫn đít nhưng chẳng ai là đẹp bằng em và hai thằng bạn dân tộc của tôi mặc dù đã vợ con đuề huề mà cũng cảm thấy như thế. Da em trắng lắm, trắng hơn tất thảy đám đàn bà phụ nữ ngày ngày bương trải trong xóm. Tóc em đen mà môi cũng đỏ nữa, hàm răng thì đều như bắp mùa trổ hạt. Chưa kể con gái gì đâu mà người đẹp rồi đến cả cái tên cũng đẹp nốt, Khuyên một cái tên mà vừa nghe không thôi cũng đủ làm người khác phải đắm chìm và thậm chí em còn khiến cho tôi trở nên có thiện cảm với những cô gái có tên bắt đầu bằng âm K khác suốt một khoảng thời gian dài. Tôi đã trở về đây để sống cùng mẹ khi mới 32 và gặp được em khi đã 38, chú gà Đinh Dậu đã vào cái ngưỡng phải lập gia đình trước khi lỡ làng còn em cô gà Tân Dậu cũng thừa tuổi để về nhà chồng so với đại đa số các cô gái đồng trang lứa khác trong cái huyện nghèo này.
Ngày tôi gặp em là một ngày trời đẹp, độ bóng bẩy của chiếc nokia 5610 nắp trượt viền đỏ mà tôi vừa mua đã thu hút sự chú ý của cô thợ may vừa cùng ba mẹ chuyển đến xóm nghèo như em. Sự trưởng thành, nhạy bén trên tình trường khi trước đó chưa từng yêu bất kì ai nhanh chóng biến tôi thành một con bò tơ ngơ ngác trước em và cũng khiến tôi cảm nhận được rằng tôi đã thầm thương cô thợ may trắng trẻo ngày ấy. Thế nên tôi cố gắng tiếp cận em. Với tư cách cậu con trai đích tôn duy nhất của ngôi nhà có cái giếng khoan sạch nhất xóm, thay vì sẽ bán nước sạch như mẹ tôi vẫn thường làm thì cứ mỗi lần em sang nhờ là tôi lại vui vẻ chạy đi kéo dây để bơm nước sang tận nhà em. Đôi trẻ luống tuổi chẳng mấy chốc đã nảy sinh những nhớ nhung trai gái thì người lớn chỉ cần nhìn cái thôi là đã có thể hiểu ngay, em là người Kinh nên mẹ tôi chẳng ngại ngần gì mà không ít lần đánh tiếng muốn trà rượu cho đôi trẻ được đi lại hỏi han. Hồi đáp lại nổ lực từ mẹ con tôi thì em luôn đon đả cười nói, thế nhưng dường như ba mẹ em thì lại vẫn đang chờ đợi một mối nào đó tốt hơn ngoài xã. Chẳng ngồi yên, tôi và em mỗi ngày đều trao nhau những lời yêu thương mặn nồng qua những dòng tin nhắn mặc cho mọi sự cấm cản từ phía gia đình em. Cứ thụ động như vậy cho đến khi không trở tay kịp, ông chú già đen đen lùn lùn béo béo như tôi đã mất Khuyên hơn 1 năm về trước, mất vào tay một thằng đầu 30 dân thị xã.
Kể từ ngày Khuyên đi, cái khung cảnh đìu hiu của cái xóm nghèo này lại quay trở về với bản chất vốn có. Sáng sớm tôi lại ngồi tán dốc cùng hai thằng bạn chí cốt người dân tộc, khoe với tụi nó về những hình ảnh hở hang mà vừa mới tải được từ trên mạng bằng cái sóng GPRS chậm như rùa bò. Ngồi phím chuyện đến giờ trưa, nếu vẫn chẳng có ai gọi thuê thằng tài xế rảnh rỗi này chở phân bón, hay vật liệu thì tôi lại về nhà ăn cơm cùng mẹ già. Đến chiều mọi chuyện vẫn cứ bình thản như vậy trôi đi, nếu không phải lên nương bón phân hay tưới nước cho vài gốc điều đã trơ cành và mẹ già cũng không bỗng dưng muốn ăn cá từ cái ao nhỏ trên rẫy thì tôi sẽ chẳng bao giờ mò đầu ra ngoài mà cứ thế vùi mình trong căn nhà vắng lặng, cùng chiếc điện thoại có thể xem là hiếm hoi trong cái xóm nghèo mà ai nấy đều ngày ngày đầu tắt mặt tối này. Có lẽ khi nghe đến cuộc sống vùng biên giới thì người ta thường sẽ nghĩ về những cảnh tượng buôn bán tấp nập, chợ phiên rôm rả này nọ nhưng đó chỉ là khi mà vị trí địa lý gần với cửa khẩu chứ còn như cái xóm của chúng tôi đường xá giao thông đã khó khăn, phương tiện đi lại kẻ có người không thế này thì mơ đâu ra những hình ảnh nhộn nhịp đó chứ.
Câu chuyện về cuộc đời của một ông chú già như tôi tưởng chừng như sẽ mãi vô vị như thế cho đến một ngày đầu năm nay, năm 2009 với cái mốc tứ tuần đầy đáng nhớ. Số là sau khi thu hoạch xong rẫy cà phê, cả hai thằng cốt của tôi đều dư dả và tự sắm sửa cho bản thân mỗi đứa một chiếc điện thoại đầy đủ các chức năng không kém cạnh gì con nokia quý báu của tôi cả và rằng đó cũng chính là đầu dây mối nhợ. Mọi người phải hiểu với tôi điện thoại dù có nhiều chức năng vậy nhưng đa phần nhu cầu ngoài việc làm ăn thuê mướn ra thì cũng chỉ dùng để nghe gọi và nhắn tin với hai bà chị ruột lấy chồng xa, với những đứa cháu chẳng mấy khi được gặp mặt và phần còn lại là những bài nhạc mà tôi đã tải xuống để có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ hơn khi đêm về. Nói cách khác thì các chức năng chụp hình và quay phim đều vô tác dụng với gã đàn ông cô đơn như tôi. Vậy nhưng đối với hai thằng cốt dân tộc thì lại khác, tụi nó nhớ như in những tấm hình hở hang mà tôi đã tải trên mạng xuống đâm ra ngay sau khi tự sở hữu cho riêng bản thân một chiếc điện thoại thì đối tượng được hướng đến chính là vợ của tụi nó. Và rằng kể từ ngày có điện thoại di động riêng thì cứ tối hôm trước quay chụp được bao nhiêu thì bọn nó lại hú tôi lại để cùng nhau xăm xoi bình phẩm này nọ vào sáng hôm sau, cái hội ba thằng biến thái bọn tôi cứ như vậy mà lấy đó làm niềm vui qua ngày mỗi lần không mắc công chuyện nương rẫy. Thế nhưng theo thời gian con người ta thường khi kém miếng sẽ đâm ra khó chịu, vài bữa nửa tháng thì chẳng nói làm gì đằng này hết ngày này qua tháng nọ trong khi cách mà hai thằng cốt thực hiện chỉ là quay chụp lại những lúc sinh hoạt vợ chồng của bọn nó thì tôi lại phải dành phần lớn thời gian để lên mạng tải về những cái video dung tục của những người mà tôi thậm chí còn chưa từng gặp mặt một lần trong đời. Vậy nên dần dà tôi tự ti lắm. Rảnh rỗi sinh nông nổi cho nên tiện thể cứ mỗi lần có khách thuê chở hàng từ xóm ra huyện thì tôi lại lân la ghé vào các quán cà phê đèn mờ để ngồi tán dốc cùng mấy em gái phục vụ, sau đó chụp hình lại để về khoe với hai thằng cốt của tôi. Cơ mà thói đời lúc nào cũng vậy chuyện tốt thì chẳng ai hay nhưng chuyện xấu thì sẽ đồn xa tít, chẳng mấy chốc thì việc tôi đi cà phê ôm đã lan rộng khắp cái xóm nghèo này. Thực ra tôi biết khi nghe tin đó thì đa số mọi người đều sẽ thông cảm hay cùng lắm là cười cợt tôi nhiều hơn là chê bai hoặc tỏ thái độ khinh khi, vì họ thừa biết là tôi chưa vợ và cũng đã vào độ 40 cho nên mẹ tôi còn không nỡ chửi thì ai lại muốn ghét bỏ một ông chú già với những ham muốn rất con người như thế. Tuy nhiên dù gì thì cũng đã bị dính phốt cho nên tần suất lui tới những chốn hao tiền tốn của đó chỉ để chụp hình khoe bạn của tôi cũng đã giảm dần, rồi càng ngày lại càng thưa thớt hẳn.
Mặc dù chuyện tác nghiệp của tôi đã không thể đều đặn được như trước vậy nhưng hai khứa chí cốt thì vẫn rất nhiệt tình chia sẻ với tôi về những khung cảnh sinh hoạt vợ chồng của bọn nó một cách trần tục nhất, như thể là đang muốn an ủi cho ông chú già vừa mập vừa lùn vừa đen và chẳng biết bao giờ mới lấy nổi vợ này. Cuộc sống yên bình với những thú vui bệnh hoạn trong tầm kiểm soát của chúng tôi cứ như vậy mà lững lờ trôi đi cho tới cách đây khoảng một tháng, tôi nhớ như in đó là một ngày mà trời bỗng nắng như đổ lửa. Tầm này đa số các căn nhà trong xóm đều vẫn còn nước dự trữ khá dư dả, vì rằng mùa mưa chỉ mới ngưng lại được một tuần lễ nay vậy nhưng đối với căn nhà cách gia đình tôi chỉ đúng một miếng đất trống thì lại không. Nói cho chính xác thì đó trước đây là căn nhà của cô ruột tôi, kể từ ngày cô mất thì nó đã bị bỏ hoang một thời gian dài và mấy năm trở lại đây thì bà chị họ của tôi cùng với thằng nhóc tên Ton, và cả ông cha chồng tai biến như đã kể bên trên mới dọn về sinh sống. Bà chị họ của tôi tên là Điểu Hồng Khanh cũng sinh năm con gà nhưng là gà Kỉ Dậu, sở dĩ lại có cái họ lạ như vậy là do cô ruột của tôi lấy chồng là người dân tộc Xtiêng. Kể từ cái ngày mà bà ấy dọn về đây thì mặc dù đã cố gắng làm lụng, trồng trọt trên chính mảnh đất nhỏ mà cô tôi để lại nhằm có đồng ra đồng vô nhưng vì ông cha chồng cứ vài ngày là lại chuyển bệnh, đâm ra thời gian ông ấy nằm trạm xá huyện còn nhiều hơn là ở nhà. Báo hại công việc đồng án nương rẫy cứ mãi dở dang cho nên nhà bên đó hầu như đều chỉ sống dựa vào những đồng tiền của hai đứa con ruột, thêm cả là những thứ rau củ quả tự trồng được. Dạo đó trời đã vào mùa khô nên mưa cũng mất tăm, mặt khác hầu như mọi cái giếng đào trong xóm từ bao đời nay nếu không đủ sâu thì nước chắc chắn đều sẽ chuyển đục đỏ thẫm đặc trưng của đất bazan và không thể sử dụng sinh hoạt. Bởi vậy cho nên khi mà bể chứa dự phòng nước mưa trong nhà đã dùng hết nhẵn sau một tuần trời chính thức chuyển hạn thì bà chị tôi cũng sẽ giống như những người dân khác trong cái xóm nghèo này, đó là đều phải qua nhà tôi để cầu cạnh kéo đường dây nước. Trưa hôm ấy khi tôi đang nằm một mình sau nhà thiu thiu ngủ thì liền bị bà Khanh sang đánh thức.
-Kinh ơi…dậy chị nhờ cái…mà mợ đâu rồi Kinh…_Bà chị họ vỗ vai tôi, khiến cho giấc ngủ trưa đang đẹp bỗng bị ngắt quãng giữa chừng.
-Có chuyện gì mà bà lại sang giờ trưa thế này…bà già đi ăn đám bên xóm ngoài rồi…_Tôi choàng tỉnh giấc, dụi mắt nhìn bà Khanh nói đổng giọng hờn dỗi.
-Hết nước rồi…mày kéo dây bơm cho chị đầy bể đi…_Bà ấy thở dài giọng nhờ vả.
-Mưa mới dứt một tuần mà…bà làm gì mà đã hết nước nhanh vậy…_Tôi ngạc nhiên hỏi, vì thường phải đến tầm đầu năm dương lịch thì người trong xóm mới sang nhà mẹ con tôi để nhờ chuyện nước nôi.
-Mấy cái lu đựng nước mưa lâu quá nên nứt mấy bữa nay rồi…còn trong bồn thì hết sạch…bồn bên đó nhỏ chứ có to như nhà mày đâu em…_Bà chị họ than thở.
-Bà lại lấy nước dự trữ để tưới vườn rau chứ gì…bà phải canh ngày mà tưới chứ cứ tưới cố đợi mưa thì có mà chết…vậy đưa tiền đây…rồi lát nữa trời mát…tôi kéo dây qua…_Tôi chậc miệng ngao ngán, vừa nói vừa lim dim mắt trở lại.
-Mày lấy của chị 20 ngàn thôi được không…dù gì thì cũng mới đầu mùa khô mà…coi như cứu giúp chị đi…_Bà chị họ chợt hạ giọng năn nỉ, số tiền đó là để trả tiền cho máy bơm chứ nhà tôi không lấy tiền nước.
-Thôi cứ đưa 10 ngàn được rồi…đưa cho có đưa…chứ tôi sợ bà già bả nói…_Tôi thở dài, chẳng buồn mở mắt ra.
-Mày lúc nào cũng tốt hết…mỗi cái tật hay đi cà phê ôm nói bỏ hoài không bỏ…trong khi mỗi lần vô đó tốn biết bao nhiêu là tiền…_Bà chị dúi vào tay tôi 10 ngàn, xong thì bỗng dưng nói sang chuyện của cá nhân tôi.
-Phải đi lên huyện để còn tìm vợ chứ…40 tuổi rồi mà không có vợ thì sau này ai thờ tôi…_Tôi cố gắng nheo mắt ra, hất mặt trả lời.
-Chẳng ai lại kiếm vợ trong cái chốn bê tha đó bao giờ…mày vô đó để kiếm vợ hay là để chụp ba cái hình vú đít của mấy con nhân viên rồi về tụ họp với hội thằng No thằng Nê…_Bà ấy nhìn tôi gặn hỏi, gọi là No Nê cho gọn chứ thực chất ra hai thằng cốt của tôi tên là Ksnor và Krnê.
-Bà thấy rồi hả hay sao mà biết…_Tôi cười mỉm hỏi ngược lại bả, cảm thấy buồn cười sao đó.
-Thấy chứ sao không…bữa chị thấy mày ngồi ở cái quán cà phê ngoài huyện chụp hình với hai con nhỏ dân tộc rồi…chỉ có chụp hình thôi mà vừa tốn tiền lại vừa bị người ta đồn đại…_Bà Khanh chống nạnh như thể biết hết những gì tôi làm.
-Thì phải chụp mới có cái ngồi lê tán dốc với hai thằng cốt của tôi chứ…tụi nó có vợ nên chụp thoải mái…còn tôi thì có ai đâu…_Tôi nói xong thì đứng dậy, đi lại rót li nước uống cho đỡ khát sau giấc ngủ vội vừa rồi.
-Mày muốn chụp gì thì nói chị nè…chị cho mày chụp thoải mái…miễn đừng lấy tiền nước của chị là được…_Bà chị họ vừa nói vừa cười toe, chẳng hiểu là đang nghiêm túc hay chỉ muốn đùa giỡn nữa.
-Thôi đi bà…không lấy tiền nước của bà thì bà già bả chửi tôi nhức đầu lắm…với lại…bà thì có cái gì mà chụp…già cả rồi chứ có phải trẻ trung gì nữa đâu…_Tôi cũng ùa cười theo, cho rằng đó là giỡn nên mới thoải mái chọc bả như thế.
-Ừ thì già nhưng chụp tao thì không tốn tiền…lại còn gần chứ mày chạy ra tận ngoài huyện thì vừa xa lại vừa tốn tiền cà phê…rồi tiền xăng nữa đúng chưa…_Bà Khanh thoải mái nói thẳng tưng.
-Thôi đi làm ơn…giỡn gì thì cũng vừa thôi…mà bà về đi…lát tôi kéo ống qua bơm nước cho…ông ba chồng của bà đỡ chưa…thấy nói bữa không ăn uống được gì mà phải không…_Tôi gạt phăng đi, hỏi lảng sang chuyện khác giống như cách mà ban nãy bà chị đã nhắc đến chuyện chụp choẹt kia vậy.
-Lại ăn uống bình thường rồi…tính ra vậy cũng đỡ chứ cứ đưa ra trạm y tế khổ quá…_Bà ấy có vẻ như cũng đã mệt mỏi với kiểu cứ vài ngày lại phải đường cái xa xôi đưa ông ba chồng ra ngoài trạm xá huyện.
-Cố gắng đi…cứ nịnh ổng cho ổng chịu ăn uống thì bà mới đỡ cực được…_Tôi thở dài vẻ thấu hiểu.
Ngẫm lại mới thấy số bà chị tôi cũng khổ, bao năm bươn trải lo cho chồng, cho con cứ tưởng về già sẽ được nhẹ nhõm tấm thân thì nào ngờ lại phải gánh thêm cái ông già chồng tai biến nhiều năm kia nữa. Cô tôi trước đây già nua bệnh tật triền miên bà ấy mặc dù cố gắng nhưng lại chẳng thể gần bên sớm hôm, giờ về lại đây chẳng mong con cái phụng dưỡng mà lại còn phải phụng dưỡng ngược lại một người bệnh tật khác tiểu tiện đại tiện một chỗ. Cũng may là còn có thằng Ton, mới 10 tuổi nhưng dù sao cũng biết đỡ đần được mợ của nó lo cho ông ngoại đau ốm. Càng nghĩ lại càng thấy thương cho bà chị họ của tôi hơn, chứ còn cái chuyện vừa phím với nhau thì lúc bấy giờ với tôi ấy chỉ là những lời bông đùa vô thưởng vô phạt. Nhớ lại thì đó chính xác là lần đầu tiên mà bà chị họ tên Khanh nhắc đến cái chuyện nhạy cảm ấy. Lần thứ hai thì là vào tuần trước, khi mà sáng hôm đó bà ấy đã trông thấy việc tôi ngồi tán chuyện cùng hai thằng cốt No Nê. Nói thật là tôi cũng biết việc bà ấy đã vô tình nghe được nội dung những gì mà tôi cùng hai thằng bạn đã tám với nhau, bà chị thậm chí còn ngóng luôn chuyện chiều cùng ngày tôi được người ta thuê đưa hàng từ xóm ra huyện cho nên vào đúng trưa hôm sau, khi sang nhờ tôi xin ít phân bò chỗ người quen thì mới sẵn mở lời lần nữa.
-Tôi biết rồi…lát nữa tôi sẽ nói người ta…bà cứ dặn tối thằng Ton qua đó nói là chú Kinh kêu sang hốt về ươm cây là được…_Tôi gật đầu ngoa nguýt sau khi nghe bà ấy trình bày về vụ nhờ tên tôi để đi xin phân bò.
-Mày nhớ nói nha…chứ lần trước chị qua xin mà người ta cứ mượn cớ bò ngủ nên không cho…_Bà chị dựa vai vào tường, mắt nhìn quẩn quanh dò xét.
-Nhà đó dễ lắm mà sao lại không cho…thôi thì để lát tôi chạy sang hốt về luôn cho bà vậy…rồi tối bà nhớ kêu thằng Ton qua đây xách về…_Tôi ậm ừm khẳng khái đáp.
-Chị cảm ơn…mà chiều hôm qua mày lại có chuyến chở thuê hàng ra ngoài huyện hả…_Bà Khanh bất giác nhỏ tiếng hỏi tôi, do sợ bà già của tôi ngoài sân đang phơi lá nghe thấy.
-Người ta thuê tôi chở hàng từ xóm ra huyện ấy mà…nhưng sao bà biết…_Tôi vội gật đầu, nheo mắt nhìn bả.
-Thì chị thấy mày đánh xe đi…mà mãi đến tối muộn mới về…ai mà chả biết là mày lại ghé vào mấy cái quán cà phê ngoài huyện chớ…_Bà chị cười lơi nói như móc.
-Cứ về trễ là toàn ghé vào đó hay sao…bà cứ nghĩ xấu cho tôi hoài vậy…_Tôi chau mài tỏ vẻ khó chịu.
-Nếu không ghé thì sao sáng nay chị lại thấy mày ngồi với tụi thằng No Nê…phải chụp thì mới có cái khoe chứ…_Bà ấy cứ như là đi guốc trong bụng tôi vậy, cơ mà hôm qua là do phải chở xa nên về trễ chứ tôi hoàn toàn không ghé đâu hết.
-Đâu cần tôi phải chụp…tự tụi nó cũng hay khoe cho tôi xem ảnh vợ chồng tụi nó mà…_Tôi chẳng buồn giải thích, cứ nói thật về chuyện sáng nay.
-Thôi thì kệ mày đó nhưng mà chị nói rồi…mày đừng có phí tiền vào mấy cái quán ấy để chụp mấy con nhân viên làm gì…chị cho mày chụp còn đỡ tốn hơn…_Bà chị họ tuổi 52 hất cằm, thoải mái nói bằng cái giọng the thé vừa đủ nghe.
-Bà cứ nói như bà biết hết chuyện của tôi với hai thằng cốt vậy…bà biết tụi nó chụp cái gì để khoe với tôi không…_Tôi câng mặt lên cãi, thiếu điều muốn lớn tiếng to chuyện.
-Thì chụp hình trần truồng chứ gì nữa…tụi nó chụp ảnh vợ tụi nó cho mày xem…còn mày thì lên huyện chụp ảnh ngực với mông của mấy con nhân viên trong quán cà phê trên đó chứ gì…_Bà Khanh nói như thể là một thành viên trong đám biến thái bọn tôi vậy, chẳng sai chút nào.
-Bà hay quá…nói cứ như đó là sự thật không bằng…đúng là tôi lên huyện để tìm cái chụp về chia sẻ với anh em…nhưng tụi thằng No Nê còn tốt cái bụng hơn tôi nhiều…tụi nó quay hẳn video cảnh đụ nhau của vợ chồng tụi nó luôn…_Tôi cố gắng nói bằng hết những thứ dung tục để cho bà ấy thấy ngượng miệng mà không dám đào sâu hơn vào chuyện riêng của chúng tôi.
-Chuyện đó có gì là khó đâu…đừng có lấy tiền bơm nước của tao là được…tao sống đến từng tuổi này rồi…giờ cũng không chồng con gì ở bên…chỉ cần mày đừng kể cho ai…cứ thích thì nói với tao là được…_Bà Khanh nhìn tôi lăm lăm, mắt không buồn cả chớp như thể muốn nhấn mạnh từng vế câu ngắt quãng.
Ngay sau khi vừa dứt lời thì bà chị họ của tôi lẳng lặng đi về thông qua ngõ sau. Đến lúc bấy giờ thì tôi mới chợt nhận ra là bà Khanh đang hết sức nghiêm túc, và rằng chẳng hề có ý gì là muốn bỡn cợt cậu em họ này chút nào cả. Cảm giác lúc đó của tôi thú thật là hoang mang vô kể, tôi hoang mang về những thứ hỗn độn đang bủa vây đầu óc càng lúc nhiều hơn. Khoan hẳn nghĩ về chuyện giữa chúng tôi có thể xảy ra những gì, mà vấn đề đầu tiên là đáng lẽ những chủ để giống như thế này thực sự không nên được nói ra giữa hai chúng tôi. Vì theo vai vế xin khẳng định một lần nữa bà Khanh với tôi là hai chị em họ ruột con cô con cậu, tức mẹ bà Khanh là chị ruột của ba tôi vậy nên những chuyện tế nhị thế này theo tâm thức đạo đức trong “người” tôi là không nên được đề cập đến chứ đừng nói là bàn sâu. Vậy nhưng mọi người cũng biết là tâm hồn của con người lại luôn tồn tại hai nhân phẩm đối lập, phần con trong tôi sau khi nghe thấy những lời nói đó từ bà Khanh thì lại nhanh chóng nảy sinh những đấu tranh không tưởng. Rằng tôi của năm nay đã vào tuổi 40 và chỉ mới biết yêu bằng miệng. Cụ thể là tôi đã từng nói yêu với một vài cô gái nhưng đó chỉ toàn là những lời nói đầu môi chứ chưa từng gần gũi bất cứ một ai xa hơn những cái nắm tay, thế nên niềm khao khát muốn được thân mật hay đúng hơn là làm tình làm tội cùng phụ nữ luôn là thứ khao khát sục sôi mãnh liệt của gã đàn ông đã tứ tuần này. Ừm thì tôi thừa nhận bà Khanh chị họ của tôi đã già, cơ thể cũng chẳng thể lấy gì đem so với những phụ nữ dân tộc đang chiều chiều bế con cho bú quay xóm thản nhiên lộ hẳn cả đầu ti đen đúa chứ đừng nói gì đến chuyện đấu lại với mấy em gái trong cái quán cà phê trên huyện mà tôi thường hay ghé mỗi dịp có đợt chuyển hàng ra đó. Vậy nhưng công bằng mà nói thì bà Khanh vẫn là phụ nữ, tuy đã cũ và không còn mơn mởn như những người đàn bà khác nhưng suy cho cùng bà ấy vẫn có những gì mà mọi người phụ nữ đều có và đó đơn thuần là những điều mà tôi đang cần. Những suy nghĩ nên hay không nên cứ mãi đeo bám tâm trí tôi, chúng khiến cho cả ngày hôm đó từ chiều đến tối tôi gần như bỏ cơm, mãi tới khi thằng Ton sang nhà hỏi về mớ phân bò thì tôi mới lật đật cùng thằng nhỏ đi xin xỏ quanh xóm. Nghĩ thì nhiều nhưng cứ quyết tâm được một chốc thì lại quay ra đắn đo lo sợ, thế nên đến cuối cùng thì lại vẫn chỉ đâu hoàn đó, tôi vẫn im lặng chết chìm trong sự hoang mang không hồi kết mãi cho đến tối hôm qua. Tức là trước cuộc hẹn đầu chap này độ chừng 15 tiếng, khi mà bà chị họ của tôi lại phải đích thân sang nhà tôi cũng với cái lí do là nước đục quá nên phải nhờ kéo dây bơm.
-Mợ ngủ chưa Kinh…thấy phòng bả tắt điện rồi mà phải không…_Bà Khanh bất giác lay võng, khi tôi đang nằm nghe nhạc từ điện thoại ngoài đằng hè sau.
-Bà làm tôi hết hồn…phải lên tiếng từ xa đi chứ…bà già ngủ rồi…có thức tới giờ này bao giờ đâu…mà có chuyện gì vậy…_Tôi giựt mình bật dậy, nhỏ tiếng trả lời khi mà màn hình điện thoại đã điểm 10 giờ đêm.
-Hết nước rồi…giờ mày kéo dây bơm luôn cho chị một ít được không…sáng chị dậy sớm nấu nước cho thằng Ton với ông già còn uống…_Bà chị họ cười mỉm chi, cất lời nhờ vả.
-Giờ này hả…sao hồi chiều này bà không nói luôn đi…chứ tôi tắm rửa rồi mà giờ còn đi kéo dây thì dơ lắm…_Tôi chau mài khó chịu, vì cái đường ống nước nhà tôi muốn kéo sang bên nhà bả thì phải băng qua bãi đất trống sình lầy đỏ hoe.
-Giúp chị với Kinh…vừa là nấu nước uống và vừa là để cho thằng Ton tắm rửa nữa…tại do hồi chiều này chị đi vay tiền mà không có nên cứ sợ sang nhờ bơm nước thì mợ bả la…_Bà Khanh thở dài than thở.
-Thì bà cứ sang nói nhỏ với tôi là được mà…bơm rồi mấy bữa nữa đưa tiền cũng có sao đâu…mà bộ giờ bà không còn đồng nào thật hả…_Tôi chậc miệng hỏi.
-Còn 50 ngàn…nhưng phải ăn cả tuần thì thằng hai mới gửi tiền lên…để đúng lịch cho nó tự gửi chứ nói thì nó lại lo…_Bà Khanh buồn bã nói.
-Ừm hiểu rồi…thôi bà về nhà kêu thằng Ton sang đây tắm đi…giờ tôi xách hai xô nước qua đó để sáng cho bà nấu nước uống…rồi tầm 9 giờ sáng ngày mai tôi kéo dây bơm nước cho nhà bà…chứ giờ mà bật máy bơm bà già bả dậy mắc công hỏi này kia lắm…_Tôi chống tay đứng dậy, vươn vai thở dài thườn thượt.
-Chị hiểu rồi nhưng mà…có trả bằng cách khác được không…_Bà Khanh vừa nói vừa hất mặt, vẫn cái điệu cười mỉm như tuần trước.
-Lại cái vụ hôm bữa bà nói đó hả…nếu bà thích thì cũng được thôi…bà dám chịu thì tôi dám làm…ngay 1 giờ trưa mai lên rẫy nhà tôi nếu bà rảnh…_Tôi mặc dù cố gắng bặm trợn, nhưng cứ như một cái máy thu âm cũ mà nói ra đứt đoạn những dự tính vụn vặt trong đầu tự bữa giờ.
-Vậy là 1 giờ trưa đúng không…thế trưa mai chị có mặt trên rẫy nhà mày…nhưng mày nhớ là không được cho ai biết và cũng không được chụp mặt chị đâu đó…_Bà ấy nghe vậy liền gật đầu lia lịa, xong không quên nhắc một cách rõ ràng.
-Tôi biết mà…chụp để khoe với tụi hai đứa No Nê nên ngu gì để tụi nó biết tôi chụp bà…nói chung là bà đừng lo…cứ trưa mai đúng hẹn là được…_Tôi gật đầu cái rụp, một cách quả quyết nhất có thể.
Vẫn giống hệt như tuần trước, khi chữ “được” vừa dứt thì bà chị họ của tôi lại lẳng lặng ra về. Khác chăng là thay vì lời gợi mở từ bà ấy thì bấy giờ lại là câu chốt hạ một cuộc hẹn chi tiết từ phía tôi. Ngoài ra cũng thú thật là sau khi bà chị vừa rời gót về nhà thì tôi đã phải lập tức ngồi thụp xuống võng trở lại, cảm giác bủn rủn khắp mình mẩy bắt đầu xâm chiếm tứ chi. Để mà nói thì đó đích thị là sự hồi hộp trong sung sướng, bởi đã có thể tỏ bày bằng hết những dang dở mà lý ra tôi đã phải là người chủ động trong suốt một tuần nay. Còn nếu bàn về sự lo lắng thì hầu như tôi chỉ lo rằng ngày mai bà ấy sẽ không xuất hiện mà thôi, chứ chuyện sợ sệt sẽ bại lộ thì không một chút nào. Vì rẫy nhà tôi rộng lắm, bao tiền của dành dụm thì mẹ tôi đã gom góp để biến diện tích cái nương khô cằn ngày nào thành cả một ngọn đồi nhưng chán thay là cũng vẫn cứ cằn cõi thế thôi. Tất nhiên rồi bởi một mình tôi thì sao mà làm xuể, cho nên bao năm vẫn chỉ canh tác ít cây và đào ao nuôi cá xong thì rào hết vào để đó cho nên nói thẳng tôi có ngồi giữa rẫy mà đại tiện thì cũng chẳng có ai hay biết, đồi đã cao hơn mọi nương rẫy xung quanh mà người trong xóm lại chả bao giờ dám lui tới do lo sợ sẽ phạm úy đến đất đai thuộc sở hữu của người phụ nữ có nguồn nước sạch vào mùa hạn duy nhất trong xóm.
Đêm hôm đó sau khi chờ thằng Ton tắm xong, tôi và thằng nhỏ cùng nhau xách hai xô nước sang bên nhà bà Khanh rồi mới mình ênh trở ngược về nhà với tâm thế chơi vơi vô cùng tận. Đặt lưng xuống giường càng nghĩ lại càng thấy mừng cho cái thân tôi vì sau bao năm lăn lộn địa hàng gái ngoài đường mà xa nhất chỉ là đến khe ngực, sau gần một năm trời ròng rã phải ngắm sự trần truồng của vợ hai thằng cốt bạn thân người dân tộc qua màn hình điện thoại thì cuối cùng bản thân tôi cũng đã có cơ hội đứng trước viễn cảnh được chiêm ngưỡng một cơ thể đàn bà không mảnh vải che thân ngoài đời thật, bằng xương bằng thịt và cảm nhận rõ ràng thông qua cái nhìn trực tiếp thực tế chứ không cần phải lạm dụng tới tưởng tượng mỗi khi đêm về. Ừm thì một mặt nào đó cái cốt cách dân quê và tuổi tác đã khiến cho bà chị họ của tôi không còn một chút nào để gọi là cuốn hút, nhưng phải trải qua tình cảnh cả đời chỉ từng yêu rồi lấy xong lại chỉ thờ một đời chồng đã khiến cho tôi và đa số những người dân trong xóm luôn dành một sự cảm phục nhất định cho bà góa này, đâm ra theo thời gian thì sự tiết trinh ngôn hạnh ấy lại làm tôi lấy làm thương cảm và nể phục.
Khuya hôm đó thay vì sẽ nôn nao đến trằn trọc thì quái lạ thay, tôi lại có được một giấc ngủ dài ngoằng đến sáng. Có lẽ cũng nhờ vậy mà sáng hôm sau mặc dù có đơn chuyển hàng ra huyện từ sớm nhưng tâm trí tôi vẫn vô cùng minh mẫn, thậm chí còn chả cần vin vào thứ thức uống đậm vị đắng ngắt quen thuộc như mọi khi nữa. Vòng xe trở về xóm vào giấc 10 giờ trưa khi mà mặt trời trên cao những tuần đầu mùa hạn vẫn đang nắng rất gắt, nắng đến vỡ đầu người. Lái xe vào sân nhà, thoáng nhìn bà mẹ già vừa cơm nước xong ngó thấy tôi nên liền vẫy tay vào ngồi cùng. Được cái tôi rất thích cái tính biết tự chăm sóc bản thân của mẹ tôi, đành rằng bà đã già cả hom hem là thế nhưng lúc nào cũng biết tự giác cơm nước rất đúng giờ và mỗi khi bỗng thấy mệt là sẽ đi nằm ngay. Thậm chí những ngày đột nhiên thấy xuống sức thì bà còn chủ động nhắn cho bà y sĩ bán thuốc xóm bên sang để truyền cho bình nước biển, hay chích cho vài mũi thuốc bổ chứ chẳng mấy khi đả động đến tôi. Cách sống đó theo tôi là chuẩn mực so với đại đa số những người già khác trong cái xóm nghèo này, không chỉ vì mẹ tôi có tiền mà còn là bởi bà đã có tính tự lập rất cao từ ngày chồng mất.
-Sáng thằng Ton sang kiếm đó Kinh…tưởng mày nói kéo nước cho nhà con Khanh mà…_Mẹ rót cho tôi ly nước đá, rồi cất giọng thều thào quen thuộc.
-Tối qua con quên việc sáng nay có đơn chở hàng ra huyện…có gì chiều con kéo cho vậy…mà mẹ ăn cơm xong rồi hả…_Tôi sực nhớ ra, có chút bối rối.
-Tao ăn rồi…mày ăn đi rồi còn dọn…có thịt kho đó…mà nay nắng quá…để chiều tối rồi hẳn kéo dây sang…chứ canh trưa tròn bóng vầy mà ra vườn thì nắng vỡ đầu mày con ơi…_Bà mẹ tôi thở dài, nhìn ra mặt đường nóng ran phía ngoài.
-Vậy thì chiều kéo cũng được…chứ trưa con phải lên rẫy chút rồi…_Tôi gật gù, ngập ngừng nói khẽ.
-Lên rẫy chi…trên đó trơ cây hết rồi mà…bữa giờ có thấy mày tưới tiêu gì đâu…_Bà mẹ già của tôi liền lấy làm lạ, vì chẳng ai lại lên rẫy vào mùa hạn khi mà nương rẫy không phải là nguồn kinh tế của gia đình đã mấy năm nay.
-Thì lên mò ao xem có con cá nào còn không…mấy tuần nay từ đầu mùa khô con có lên lần nào…còn bao nhiêu thì vét bấy nhiêu để tối mang về nướng ăn chứ…_Tôi nói thẳng ra cái cớ mà sáng giờ đi xe đã nghĩ khá lung.
-Chi vậy bây ơi…trời hanh thế này thì tới nước cũng nóng thấy bà mày…xuống ao không chừng mày lại bệnh thêm đó Kinh ơi…_Mẹ tôi chậc miệng than thở.
-Mấy khi con siêng đâu…mà bữa nghe mẹ nói thèm canh lá giang đúng không…thế để lát lên rẫy con tuốt cho một nồi…_Tôi lại quay ra hỏi han, nhắc về cái món canh mà bà già siêu thích.
-Thằng này nay lạ bây…nhưng nếu muốn canh ngon thì tuốt lá vừa thôi…đừng tuốt lá già quá…ăn đắng nghét…_Bà mẹ tôi có vẻ xiêu lòng.
-Biết rồi…_Tôi cười trừ.
-Bây ăn xong tự dọn…tao đi nằm quạt đây…ngồi ngoài này nóng làm tao chóng mặt quá…_Mẹ tôi chẳng buồn hỏi han gì nữa, nói xong thì chống tay đứng dậy đi vào giường nằm.
Đặc điểm khí hậu của cái xứ biên giới này bao đời nay luôn là như vậy, trong cái tiết trời đầu những tháng mùa hạn nếu không vì đồng tiền thì chỉ có kẻ ngu mới muốn vác thân ra đường để cho nắng nó thiêu đốt. Trời thì nóng, không khí thì hanh, đất đai thì khô khốc đến cái độ nói không ngoa chứ mấy đứa dân huyện hay thị xã mà xuống xóm tôi, đi chân không trên cái thứ đất bazan đỏ hoe này thì chắc mẫm là sẽ đều phỏng rộp hết thảy. Cơ mà với đám dân quê bọn tôi thì lại khác vì cũng giống như loài gấu tuyết thoải mái 6 tháng ngủ đông, nhờ vào lớp mỡ dày và lượng đạm tích lũy từ thức ăn thì theo chiều hướng ngược lại thứ mà chúng tôi có là kinh nghiệm và đặc thù dị biệt của cơ thể để năm nào cũng trải qua 6 tháng hạn kinh hoàng. Ngoài việc da dẻ đen nhẻm do nắng cháy ra thì da chân bọn tôi cũng dày hay nói đúng hơn là đã chai sạn, vậy nên mới có lắm thằng nhóc người dân tộc cứ thế mà dang đầu trần chạy long nhong giữa trưa nắng chang chang từ trong sân ngó nhìn ra cái thằng già với bộ quần áo cũ kĩ, ố màu vàng khè mỗi năm chỉ giặt một lần là tôi đây đang lang thang mang cảu vớt cá lên rẫy như vậy chứ. Sau khi đi ra khỏi xóm, đường lên nương rẫy của đa số dân trong xóm đều chung chạ với nhau gộp thành ba bốn con đường mòn lớn nhưng chỉ đi thêm tầm chục phút nữa thì chúng lại tự động tách dần ra cho đến khi ngọn đồi mà mẹ tôi tốn cả chục triệu để mua dần lộ diện. Đó là một con đường riêng biệt, nối dài đến một con dốc cao tít nhưng phải đi bằng hết thì mới tới được cái nương bằng phẳng cá biệt của gia đình tôi. Ừm thì từ dưới chân đồi cũng đã có cổng, có hàng rào kẽm gai giăng kín lối vướng vào sẽ tứa máu chân cơ mà nếu biết cách thì chuyện lẻn vào trong sẽ chẳng lấy gì để làm khó khăn cả, và rằng bà chị họ của tôi là một trong những người hiếm hoi biết được bí mật này. Số là trước đây từng có một khoảng thời gian mẹ tôi thuê bà Khanh lên vặt hạt điều mùa nảy quả, đó là những ngày đầu khi bà ấy mới dọn về xóm này còn hơi khó khăn về kinh tế nên bà già mới tạo điều kiện để bà Khanh có được đồng ra đồng vô chứ nói thật rẫy nhà tôi vỏn vẹn có bao gốc điều đâu, chỉ cực cái phải dang nắng cho nên mẹ tôi mới không muốn sai tôi mà thôi. Chính vì đã từng làm lụng trên nương này cho nên bà chị họ của tôi mới biết được chuyện đằng chỗ mấy cây bạch đàn lớn bên ngoài không có hàng rào kẽm gai, rộng dư sức cho người lớn lách vào. Thực ra thì cũng không phải là tiết kiệm kẽm đâu mà là do trước đây mấy cây bạch đàn lớn mọc san sát nhau tạo thành một vách ngăn tự nhiên nên tôi mới quyết định không rào kẽm phía ngoài, nào ngờ đâu chẳng hiểu sao chỉ một thời gian sau thì hai cây nằm chính giữa lại bỗng dưng chết khô thành ra lại xuất hiện một lỗ trống be bé. Đã không ít lần định lên rào lại nhưng bẵng đi vài tháng thì dây leo đã nhanh chóng giăng đầy, che kín cái lối nhỏ ấy cho nên tôi mới chợt nghĩ thôi thì cứ để nguyên như vậy để lỡ đâu những ngày quên mang chìa khóa mở cổng thì còn có cái vách để chui vào lên rẫt, đó chính là sự tích về cái khe hẹp trên rẫy nhà tôi và đã luôn là một bí mật không mấy người biết.
Bấy giờ khi màn hình điện thoại trên tay đã điểm đúng 1 giờ trưa, đứng dưới chân đồi bình thản nhìn vào đoạn mấy cây bạch đàn và cả là chỗ cái lối nhỏ đang lất phất những cành dây leo có chút xê dịch so với tự nhiên, lá cỏ dưới chân cũng dập nát như thể đã có ai đó vừa đi vào trong thì tôi thừa biết là bà chị họ của tôi đã có mặt trên rẫy trước cả tôi, hoặc nói đúng hơn là bà Khanh đã giữ đúng lời hứa tối qua. Bầu trời trên cao vẫn chói chang, nắng nóng làm cho nhịp thở của tôi chẳng thể thoải mái trong cái bộ đồ sặc mùi bùn đất này thế nhưng lạ lùng thay là cả quãng đường từ nhà lên đến chân đồi thì mồ hôi chỉ ướt vầng trán, cơ mà từ khi chính thức xác nhận được việc bà chị họ đã đúng lời thì cả thân thể tôi bỗng dưng lại trở nên ướt sũng. Đầu tới ngực rồi lưng và cả phần hạ bộ bên dưới đều nhanh chóng ứa ra một thứ mồ hôi trộm đáng ghét, không vì nóng hay mệt mà hình như chúng là phản ứng phụ của sự hồi hộp. Chẳng lẽ đây là cảm giác chung của các đấng mài râu khi sắp được gần gũi đàn bà, thực sự là vậy hay là do người phụ nữ mà tôi sắp được gần gũi không hề giống với đại đa số những người đàn bà mà mọi người vẫn thường lựa chọn để thân mật. Chắc là không đâu nhỉ, có chăng chỉ là vai vế và mối quan hệ giữa tôi và bà Khanh không hề phù hợp để gặp nhau trong một hoàn cảnh như thế này mà thôi. Vậy nhưng dù muốn dù không thì đó vẫn đã là quyết định của tôi một gã đàn ông đã 40 tuổi, đính kèm với sự tự nguyện của bà chị họ với độ tuổi hơn tôi đúng một con giáp và những bước chân sau đó tiến lên khoảng đất bằng phẳng trên chính cái rẫy của gia đình tôi, nhằm khao khát được chiêm ngưỡng một cơ thể phụ nữ trần truồng bằng xương bằng thịt lần đầu tiên trong đời đã là không thể ngăn cản nữa rồi. Nói vậy chứ cũng thản thốt lắm đa, thời điểm hoang mang nhất có lẽ là sau khi đã lên tới cái chòi nhỏ có vách bằng xi măng mà trước đây mẹ tôi đã thuê người dựng trên rẫy để có chỗ cất nông cụ, tránh nắng tránh mưa mà vẫn chẳng thấy bà Khanh đâu. Vừa chưng hửng lại vừa lấy làm khó hiểu, vì theo suy nghĩ của tôi thì giữa cái nóng nứt da thịt tầm này bà chị họ không núp trong đó thì có thể đi đâu được giữa cái nương rộng vô kể của gia đình tôi chứ. Cuối cùng may thay khi đang đi dọc về hướng cái ao đã cạn hơn một phần ba nước thì bóng dáng của bà ấy lại hiện ra đằng chỗ mấy bóng cây phất phơ. Ta nói ai mà ngờ được bà Khanh lại lót lá ngồi cạnh mấy cục đá lớn cạnh bờ ao, vừa khi thấy tôi thì bà chị họ liền vẫy lại với vẻ hớt hải.
-Sao bà không vào trong chòi mà ngồi…trời nắng vầy ai lại ra ngoài này bao giờ…_Tôi lập tức nhanh chân bước tới gần, tròn mắt nói lớn vì với cái rẫy cách biệt của gia đình tôi thì thường ngày phải la thật to mới may mắn có người ở nương kế bên nghe thấy.
-Mày điên quá…ngồi trong đó lỡ mợ bả lên bất chợt thì có mà chết…_Bà Khanh lập tức đứng phắt dậy, cười mỉm.
-Trời nắng vầy mẹ tôi ngủ tám đời rồi…không dám đi ra đường chứ đừng nói gì đến lên rẫy…ủa bà đi đâu mà mặc đồ đẹp quá vậy…_Tôi cười lớn, xong thì nhìn vào cái áo trắng chấm bi đỏ đã lem màu do giặt bằng thứ nước đục múc từ dưới giếng cạn lên của bả rồi hỏi tiếp.
-Thì để cho mày chụp hình mà…_Bà chị họ của tôi ngô nghê trả lời.
-Ý của tôi là chỉ cần mặc đồ thường thôi là được…chứ bà mặc đồ đẹp vầy thì bọn thằng No Nê nhìn sẽ biết ngay người tôi chụp là bà thì sao…_Tôi thở dài, cố giải thích với bà chị.
-Đâu có sao…đừng có lo…đồ này trước giờ tao đã mặc bao giờ đâu…tụi nó sao biết mà mày phải lo…_Bà Khanh xua tay cười đáp.
-Thôi có gì lát chụp hết…nhưng tôi chỉ cho tụi nó xem những tấm không có quần áo thôi vậy…chứ lỡ đâu có ngày bà quên…bà lại mặc cái áo chấm bi này đi trong xóm thì lộ mất…_Tôi ngập ngừng, vừa nói vừa nhìn xuống cái quần vải đen mà bà ấy đang mặc nom có hơi bó một chút thì phải.
-Ừ cứ như vậy đi…nhưng mà mày nhớ đừng có chụp mặt chị đó nghe chưa…_Bà Khanh nói xong thì chậm rãi cởi cái nón vải dù xanh đang đội, đặt xuống mớ lá vừa lót đít ngồi ban nãy.
-Biết rồi mà…có chụp trúng mặt bà thì tôi cũng sẽ dùng mấy cái hình nhỏ để che mặt bà lại…mà giờ vô chòi hay chụp ở đây luôn…_Tôi gật đầu chắc nịch, xong thì có chút đắn đo.
-Tụi thằng No Nê nó biết chòi xi măng của nhà mày…hay là chụp ngoài này luôn đi…tụi nó sẽ không biết là mày dám dẫn đàn bà lên rẫy để chụp đâu…mà nãy lúc đi mày nói với mợ sao…bả có nghi ngờ gì không…_Bà Khanh ngẫm chừng rồi lắc đầu đáp, hỏi về bà già vì cứ sợ bà mẹ của tôi sẽ theo lên rẫy thì toi.
-Tôi nói là đi lên đây mò cá…rồi hái cho bà già nồi lá giang…bả mừng trong bụng lắm nên chẳng nghi ngờ gì đâu…_Tôi tỏ ra bình thản, cởi cái áo khoác toàn mùi bùn đất ra cho bớt đổ mồ hôi một chút.
-Ủa dưới ao vẫn còn cá hả…_Bà chị tôi tròn mắt nhìn về phía ao nước đã cạn hết đầu bờ.
-Còn chứ sao không…mọi năm phải đến tầm giữa tháng 1 thì ao mới khô hết nước mà…nếu bà muốn ăn cá thì lát xuống mò chung với tôi đi rồi tôi chia cho phân nửa…_Tôi vui vẻ đề nghị.
-Ừ vậy lát cho chị xuống mò với…mà mò cá có lâu không…_Bà chị nghe vậy mừng húp, mặt hớn hở ngay.
-Lâu chứ sao không…mò bằng “cảu” chứ lưới nhà tôi mục rách hết rồi còn đâu…_Tôi nhún vai trả lời, “cảu” là rổ ngoài miền bắc đó mọi người.
-Mò bằng cảu nhựa thì tới bao giờ…vậy thôi chụp luôn đi chứ về trễ quá thì thằng Ton nó lại nghi tao đi đâu…_Bà Khanh nghe vậy liền lật đật cởi nút áo sơ mi đang mặc.
-Ủa chứ bà nói với nó là bà đi đâu…_Tôi cười ha hả hỏi lại bả.
-Tao nói đi sang xóm bên chỗ bãi trống để hái lá thuốc…mà thôi giờ chụp luôn đi Kinh…ủa mà tao có cần phải cởi hết đồ luôn chưa…_Bà chị đang khi vội vã thì liền quay sang nhìn tôi hỏi lại.
-Chưa đâu…bà chỉ cởi quần thôi…mà không…thôi cứ cởi hết đồ lót lẫn quần ra luôn đi…mặc mỗi áo sơ mi vào lại thôi được rồi…vậy mới giống với hình tôi hay thấy trên điện thoại…_Tôi mím môi, giọng cố tỏ ra bình thường nhất có thể.
Dưới cái nắng đổ lửa của một buổi trưa tròn bóng một ngày đầu mùa hạn tháng 12 năm 2009, ở cái tuổi 40 đó chính xác là lần đầu tiên có một người đàn bà cam lòng tự nguyện cởi đồ trước đôi mắt tròn xoe của một ông chú già đã đen đen, lùn lùn, mập mập và lại còn chẳng có bất cứ điểm gì nổi bật như tôi. Nói thật lúc đó tuy bên ngoài vẫn đang phải cố tỏ ra dửng dưng, mắt dáo dác nhìn xung quanh một cách vô định nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn liếc nhìn sang bà Khanh để đắm chìm trong những khoảnh khắc mơ hồ đầu tiên của mối quan hệ mập mờ và thực sự là không nên tồn tại giữa chị em họ ruột một chút nào. Với riêng tôi tính đến thời điểm đó thì Khuyên vẫn luôn là một giấc mơ nhưng Khanh là của hiện tại, nhờ Khuyên nên tôi mới có cảm tình thiên vị dành cho mọi phụ nữ có tên bắt đầu bằng âm K và hiện thời thì một người đàn bà có tên bắt đầu bằng âm K đang chiếm trọn mọi ánh nhìn, cũng như tâm trí từ tôi. Sự trần trụi của một người đàn bà không đẹp, mặt không đẹp và tướng tá cũng không đẹp nốt nhưng suy cho cùng thì đàn bà vẫn là đàn bà. Và rằng khi đó là sự lựa chọn duy nhất trong cái xóm nghèo vùng biên giới này thì mọi khuyết điểm đều dần có thể biến thành nét riêng biệt và rồi đặc biệt tự lúc nào không hay.
————————————-
Như mình đã nói dạo trước thì sau khi chap 341 của DTLMTG hoàn tất thì sẽ là thời điểm thích hợp để ra mắt truyện kí Đục Nước. Truyện này phỏng theo một sự việc khá là nhạy cảm mà một anh đọc giả đã kể lại cho mình trong tin nhắn của page DTLMTG vào năm 2015. Khi các bạn đã đọc xong chapter đầu tiên này rồi thì căn cứ vào tính chất địa lý, các dấu mốc lịch sử này nọ thì chắc chắn các bạn đã không còn nghi ngờ gì về độ chân thật của sự việc đúng không. Truyện kí này theo dự tính của mình chắc chỉ có khoảng chừng vài chap chính thức thôi, nếu có bonus thì sẽ chỉ là những khung cảnh gặp gỡ vụn vặt sau đó. Tuy nhiên thì mình nghĩ vẫn nên chống chỉ định với các bạn nhỏ dưới 18 tuổi!
Anh em đọc xong nhớ bình luận bên dưới chap để cho mình ý kiến nhằm cổ vũ tinh thần với nhé.

Leave a Reply